Việc phân chia khu vực ồn và khu vực tĩnh của không gian

Việc phân chia khu vực ồn và khu vực tĩnh của không gian

Trong khi xứ lý vấn đề công năng của thiết kế nội thất, còn phái chú ý vấn đề mối quan hệ không gian giữa khu vực tĩnh và khu vực ồn. Bất cứ một sự tồn tại nào cúa một nhóm không gian đều không có tính cô lập, không gian bên trong tất yếu phải chịu ảnh hướng nhất định của không gian bên ngoài.

Hoạt động của con người, xét một cách tương đối chia ra sự khác biệt về động và tĩnh. Ví dụ: phòng sinh hoạt chung, môn sảnh và phòng ăn trong nhà ớ có thể xem là khu vực ồn trong không gian cư trú nói chung, còn phòng làm việc và phòng ngủ nói một cách tương đối có thế xem như là khu vực tĩnh. Lớp học trong trường học, nơi hoạt động thế dục, công xướng thực tập, phòng âm nhạc có thể xem là khu vực ồn, còn phòng làm việc của giáo sư, phòng bộ môn lại có thê xem là khu vực tĩnh. Đại sảnh, hiện đại có thế xem là khu vực ồn, còn phòng ớ của khách sạn lại có thể xem là khu vực tĩnh (hình 25).

Việc phân chia khu vực ồn và khu vực tĩnh của không gian 1

Tuy nhiên, trong rất nhiều tình huống, do sự hạn chế của việc phân công, nhà thiết kế nội thất không dự liệu được công việc trong giai đoạn thiết kê tổng thể và giai đoạn thiết kế các bình diện.

Nhất là khi kiến trúc đã hoàn thành rồi mới đề ra thì đã muộn. Có lúc, nhà thiết kế nội thất gặp phải nhiệm vụ thiết kế thay đổi nội dung công năng cứa không gian. Cho nên, người thiết kế nội thất luôn luôn phải dùng biện pháp kỹ thuật để xử lý việc cách ly giữa các khu vực tĩnh và ồn.

Ví dụ: khi thiết kế các sàn nhảy disco, âm hưởng và chấn động của loại vũ trường này rất lớn. người thiết kế phải căn cứ trên không gian kiến trúc sẵn có, dùng vật liệu cách âm là chính, bổ khuyết cho việc kỹ thuật cấu tạo chống chân động.