Vào cuối thập niên 1950, nhân viên bán hàng nọ trong một công ty dược quyết định

Vào cuối thập niên 1950, nhân viên bán hàng nọ trong một công ty dược quyết định bước chân vào thương trường. Trước hết, anh này tìm hiểu xem có tồn tại yếu tố mâu thuẫn trong một quy trình nào đó của ngành dược hay không. Anh ta tìm thấy cái mình cần gần như ngay lập tức. Một trong những ca phẫu thuật phổ biến nhất là phẫu thuật điều trị bệnh đục thủy tinh thể do lão hóa. Trải qua nhiều năm, quy trình phẫu thuật đục thủy tinh thể đã được trau dồi, cải tiến tới mức nó có thể được thực thi nhịp nhàng như một vở nhạc kịch hoàn hảo. Nhưng có một điểm duy nhất ở ca phẫu thuật vẫn chưa hòa hợp với nhịp điệu chung, đó là khi bác sĩ phẫu thuật mắt phải cắt một dây chằng, buộc mạch máu, dẫn đến nguy cơ chảy máu, hỏng mắt. Chính vì điểm lạc điệu này, mặc dù phẫu thuật đục thủy tinh thể có tỷ lệ thành công lên tới 99% và không quá phức tạp nhưng nó luôn gây phiền toái cho bác sĩ phẫu thuật. Nó buộc bác sĩ phẫu thuật phải thay đổi nhịp điệu, khiến họ lo lắng bất thường cho dù trước đó họ đã phẫu thuật thành công bao nhiêu lần.

IT-manager1

Vào cuối thập niên 1950, nhân viên bán hàng nọ trong một công ty dược quyết định

Nhân viên bán sản phẩm dược của chúng ta, William Connor, không mất quá nhiều công nghiên cứu để tìm ra một loại enzim bị cô lập từ những năm 1890 có khả năng phân hủy sợi dây chằng kể trên chỉ trong tích tắc. Thời đó, người ta chưa tìm ra cách bảo quản loại enzim này quá vài giờ đồng hồ, ngay cả dưới điều kiện ướp lạnh. Tuy nhiên, tới nay kỹ thuật bảo quản đã tiến bộ hơn rất nhiều. Thế là chỉ trong vài tháng thí nghiệm bằng phương pháp thử sai, Connor đã tìm ra một hợp chất bảo quản giúp kéo dài thời hạn sử dụng của loại enzim này lên đáng kể mà không làm nó mất hiệu lực. Vài năm tiếp theo, tất cả các bác sĩ phẫu thuật trên thế giới đều sử dụng hợp chất đã được cấp bằng sáng chế của Connor. Hai mươi năm sau, Connor bán doanh nghiệp của mình, Alcon Laboratories, cho một công ty đa quốc gia với số tiền khổng lồ.