Tổng thể cảnh quan môi trường tỉnh Quảng Châu

Quảng Châu có một môi trường cánh quan tổng thể rộng lớn liên quan hoặc bao quanh (tiếng Anh: The surrounding landscape, tiếng Pháp: Le grand paysage) rất hấp dẫn, bao gồm ớ phía Bắc là một giải núi liên tục nối kết nhau cao trên 300 mét, với ngọn núi nổi tiếng nhất là Bạch Vân Sơn, phía Nam là sông Châu Giang với một mạng lưới các sông nhánh rất thuận tiện cho việc phát triển đô thị về hướng này, các dòng chảy của sông Châu Giang từ xưa đến nay luôn luôn là những con đường huyết mạch của giao thông đôi ngoại và ngay từ xưa đã là khởi điểm cúa con đường tơ lụa trên biển.

Khu vực thành cổ có lịch sử lâu đời 2000 năm. Đến đời Nhà Tống, Quảng Châu đã đối mặt với một sự phát triển nhanh chóng hơn, nó được xây mới thêm vào năm 1044 và các bức thành cố được xây dựng ở phía Tây năm 1069 và phía Đông năm 1072.

Ba khu vực đô thị này liền kề nhau, ớ giữa chúng có núi Phiên Sơn và Ngu Sơn, nên tên gọi Quảng Châu lúc bấy giờ là Phiên Ngu. “Tứ Thành” giữa là Trung tâm chính trị và hành chính, “Tây Thành” là khu vực thương nghiệp (trong khu vực này hiện nay vẫn còn giữ lại được 3 ngôi đền chùa cổ, trong đó có một ngôi đền Hồi giáo, và ớ gần đó một khu vực ớ dành cho những nhà buôn người Ảrập và người Ba Tư). Con đường có tên là đại lộ Trung Sơn đi xuyên từ Đông sang Tây trong bán đồ Quáng Châu hôm nay chính là đường trục nối liền 3 khu thành cổ xưa kia.

Đền đời nhà Minh Hồng Võ thập tam niên (1380), ba toà thành trên được kết hợp làm một, và mớ rộng về phía Bắc đến sát chân núi Việt Tú Sơn. ơ đây hôm nay chúng ta có thể thấy nhà Bảo tàng Quảng Châu, nơi trưng bày rất nhiều bán đồ được vẽ qua nhiều thời kỳ lịch sử. Đến năm 1566, Quáng Châu có bức tường thành phía Nam thứ 2. Đời nhà Thanh cũng xây dựng nhiều kiến trúc mới và nhiều đường cống thoát nước trong thành nội. Cũng từ lúc đó, các nhà buôn châu Âu đã đến làm ăn ớ khu vực Sa Diện, phía Tâv Nam thành phố. Quáng Châu còn có tên nữa là “Lĩnh Nam” hay “Dương Thành”. Năm 1929 – 1930, đô thị Quảng Châu có những bước phát triển mới, mớ rộng ra khói trung tàm cũ, chủ yếu về hướng Nam với việc xây dựng chiếc cầu thứ nhất trên sông Châu Giang – cầu Hải Châu – thành phố đã nối liền với khu vực Hải Châu và cả một vùng đất mênh mông phía Nam.

Có lẽ vấn đề đáng bàn nhất là cấu trúc và các yếu tố tạo thành đô thị Quáng Châu hiện tại. Năm 1982, Quảng Châu chia ra 4 khu (quận), hai khu vực phía Tây gắn bó với phố cổ, phố cũ, với kiến trúc truyền thống, mang đặc sắc riêng thường gọi là “Lĩnh Nam”, hai khu (quận) phía Đông – mới hơn – chiếm tới 60% dân số, và mật độ khu vực trung tâm vượt quá 40.000 dân/km2.

Tiếp theo, Quảng Châu có thêm 4 khu (quận) mới nữa, với 8 khu (quận) này có số dân 3.700.000 người, số người tạm trú là 150 vạn, số người vãng lai lưu động là 100 vạn người. Diện tích khu vực trung tâm là 15km2.