Sự phê phán những bế tắc của trào lưu Kiến trúc hiện đại

Đến những năm 1960 thì trào lưu kiến trúc hiện đại bắt đầu bị chối bỏ bởi nhũng khối hình hộp trừu tượng của nó.

Đặc biệt, trong những toà nhà giống như những cái hộp kính của Mỹ đã gây ra những cảm giác tiêu cực cho cả người sử dụng lẫn người qua đường.

Các xã hội phương Tây, các kiến trúc sư, các nhà nghiên cứu bắt đầu đố xô đi tìm những hướng đi mới cho kiến trúc.

Người ta đổ lỗi cho Kiến trúc hiện đại, người ta đòi hỏi cuộc sống phải đa dạng hơn, tuy vậy bên cạnh nhũng tuyên bô hùng hồn, sự chống phá ồn ào đứng đầu bới những chú soái cúa trào lưu Kiến trúc hậu hiện đại, cũng có những người bình tĩnh hơn, họ thấy không nên trực tiếp đả kích vào Kiến trúc hiện đại, mà nên bình tĩnh nhìn nhận, không thoát ly cội nguồn của nó mà vẫn có thê phát triển một nền kiến trúc mới giàu sức sống hơn.

Sự phê phán những bế tắc của trào lưu kiến trúc hiện đại bắt đầu bằng việc tuyên bố: “Kiến trúc hiện đại đã chết” của Chales Jencks.

Charles Jencks tuyên bố: “Nền kiến trúc Hiện đại đã chết vào hồi 3h32 phút chiều ngày 15-7-1972 tại thành phố Saint Louis Bang Misourie ớ Mỹ”; “Rất may mắn, chúng ta có thể xác định một cách chính xác thời điểm chết của kiến trúc hiện đại chủ nghĩa”.

Ông đã phải thừa nhận sự lớn tiếng của mình là “Để tăng thêm chút kịch tính” và cuối cùng cũng thừa nhận là “cách áp đặt trên của minh là không lôgic, không thực tế”.

Nền kiến trúc đương đại được thừa hướng nhiều từ những phát triển mới về ngôn ngữ học, đặc biệt là sử dụng nhiều những thành tựu mới về lý luận của nhà triết học, ngôn ngữ học Abram Noam Chomsky (sinh năm 1928), người từng được tôn vinh là “Bậc thầy tư tướng đương đại”.

Các trào lưu kiến trúc mới đểu sử dụng nhiều những thành tựu cua nền ngôn ngữ học mới, mọi người nhất trí răng “Kiến trúc.là một hiện tượng bán – ngôn ngữ”; “Kiến trúc là nhũng ký hiệu”; “Kiến trúc là những hình ảnh mang nghĩa”.

Từ rất lâu trước đây, Hegel đã từng viết: “Bất luận về mặt công năng hay về mặt hình ảnh, kiến trúc là những biểu tượng “ký hiệu hoá”. Hàng thè kỷ sau, nguyên tắc lý luận này càng được khảng định với những tiến bộ của nền khoa học xã hội thế giới.

Xã hội tư bán là một xã hội đa nguvên, Jencks đã có công lớn trong việc đề xuất lý luận Hậu hiện đại làm cho nội dung của kiến trúc Hậu hiện đại được chú ý.

Jencks đã đưa ra được những đặc trưng về các phương diện của nghệ thuật kiến trúc Hậu hiện đại, có công trong việc nhìn nhận Hậu hiện đại là một phong cách kiến trúc có thế đảm nhận vai trò truyền đạt, vai trò giao tiếp tương đối tốt, nhưng mấy chục năm sau, ông cũng phải thừa nhận rằng nền kiến trúc Hậu hiện đại không phải là con đường đê giải quyết những vấn để mới nảy sinh từ kiến trúc Hiện đại một cách toàn diện.

Jencks thừa nhận chủ nghĩa lịch sử, chủ nghĩa Phục cổ, khi đã được “nâng cấp” bởi kiến trúc Hậu hiện đại đã là cái gì đó quá khích, như câu nói của Oscar Wilde là: “Không có gì nguy hiểm bằng trở nên quá hiện đại, nó có khuynh hướng phát triển nuốt cũ một cách khá bất ngờ”, và cũng như Douglas David đã khảng định rằng cần có một nền kiến trúc với những hình thái hình học mới.

Chính khái niệm “Hình học mới thanh lịch” đã là một điểm trons nhiều điểm của hệ thống lý luận kiến trúc Hiện đại mới.