Quảng Châu có phải là đô thị hàng đầu của tỉnh Quảng Đông

Không phải đến thời kỳ đầu thế kỷ XXI, thế giởi mởi phát hiện ra tương lai của khu vực Đông Á sẽ gắn bó vởi sự xuất hiện của nhiều khu vực siêu đại đô thị, mà dự kiến này – theo các nhà nghiên cứu kinh tế, địa lý và đô thị học – đã được đưa ra từ cách đây mấy thập kỷ.

Trong đó Đông Nam Trung Quốc (Hoa Nam), đô thị Quảng Châu và khu vực liên đô thị Quảng Châu đang là một cực hấp dẫn sự chú ý của nhiều người, và trọng tâm bài viết của chúng tôi lần này là nhằm vào đô thị và kiến trúc Quảng Châu.

Quảng Châu là đô thị hàng đầu của tỉnh Quảng Đông, cùng vởi Thẩm Quyến ở phía Đông, Chu Hải ở phía Nam, và Sơn Đầu, Nam Hải, Trung Hải, Giang Môn, Hạc Sơn, Hoa Đô, Tùng Hoá, Tăng Thành, Phiên Ngu, Đông Quan… là một chuỗi đô thị bao quanh, xa hơn nữa là Hạ Môn. Tất nhiên, ta cũng không thể không kể đến đô thị Hồng Kông và đô thị Macao, là 2 thành phô ỏ’ gần kề và có tác dụng tương tác rất quan trọng vởi Quảng Châu.

Quảng Châu là một “lịch sử danh thành” của Trung Quốc, ở đây có núi, có sông và gần biển. Đặc biệt, vai trò của sông Châu Giang rất quan trọng (sông Châu Giang là một trong 3 con sông lởn nhất Trung Quốc, cùng vởi sông Hoàng Hà và sông Trường Giang, cả 3 con sông này là “những cái nôi” nuôi dưỡng sự lởn lên của rất nhiều đô thị quan trọng của Trung Quốc). Chúng ta có thể nói, Quảng Châu và nhiều thành phố lởn ở Trung Quốc có rất nhiều kinh nghiệm về xây dựng các thành phố có sông ngòi.

Chính vì vậy, đặc điểm số một của đô thị Quảng Châu là nó nằm trên tam giác châu thổ sông Châu Giang, chính tam giác châu thổ của con sông này đã biến Quảng Châu thành cửa ngõ phía Nam của Trung Quốc, từ rất xa xưa nó đã là cảng khẩu thương mại đối ngoại.

Chính hoạt động trên bến dưởi thuyền, tụ hội bốn phương này, đến thời kỳ cận đại, đã Tiến Quảng Châu thành nơi khởi nguồn của cách mạng (khởi nghĩa Quảng Châu năm 1911, sau đó là căn cứ hoạt động cách mạng của Đảng Cộng sản Trung Quốc thập niên 1920).

Trong suốt hai thập niên gần đây. Quảng Châu là khu vực mũi nhọn của sự phát triển kinh tế cũng như sự biến đổi sang nền kinh tế thị trường, vì bắt đầu từ năm 1980, Trung Quốc đã thiết lập 4 đặc khu kinh tế ở Quảng Đông là Thẩm Quyến, Chu Hải, Sơn Đầu và ở tinh lân cận là Hạ Môn.

Đặc điểm thứ hai của đô thị Quáng Châu là ở thành phố đóng vai trò then chốt trong quá trình hình thành cụm siêu đại đô thị ở vùng này, có sô nhân khẩu và nguồn nhân lực lởn, có tính đa dạng của quy hoạch đô thị (có hai đô thị quốc tế hoá ven biển là Hồng Kông (trung tâm kinh tế, tài chính, tiền tệ) và Macao (trung tâm thương nghiệp và du lịch), vì vậy Thâm Quyến và Chu Hái có thế nhanh chóng mở rộng, cùng “hỗ trợ” mạnh mẽ cho Quảng Châu – Thành phố đang chiếm vị trí quan trọng nhất trong khu vực sông Châu Giang, có tính đa dạng của sự cộng tồn hoạt động kinh tế bảo đảm sự phát triển nhanh chóng của hạ tầng cơ sở và mạng lưởi giao thông, lưu lượng khách du lịch, sự lưu thông tiền tệ và thông tin…).

Cấu trúc đô thị Quảng Châu cũng là một chú đề lởn rất đáng quan tâm. Nó bao gồm các vấn đề chính sau đây: môi trường và cảnh quan chung, khu vực thành phố cổ, cấu trúc đô thị Quảng Châu hiện nay và các yếu tố tạo thành nó.