Những yếu tố xây dựng và tính mỹ thuật cao

Tất cả những hiện tượng sinh đôi đều hình thành nên những sự thay đổi của hệ thống này và những thành phần hình thành của cấu trúc. Thông qua sự khác biệt, mỗi sự khác biệt cùng một lúc – đó là quan điểm này – cũng hướng tới nhau. Không phải là sự độc lập hoặc ngoại trừ một cách hoà hợp, chúng hoà nhập, dựa vào lần nhau. Sự cân bằng là điểm chung quan trọng của chúng. Sự cấn thiết của chúng là trong thực tế hỗ trợ cho nhau chứ không phải dôi nghịch nhau.

Có lẽ sự mô tả rõ rệt nhất của các phương thức chủ nghĩa cấu trúc của Van Eyck là công trình trại trẻ mồ bôi. Ông ta thiết kế ở vùng ngoại ô của Amsterdam dược hoàn thành vào năm 1960. Toà nhà này chỉ rõ nhũng khả năng của phương pháp “ngữ nghĩa” đối với cấu trúc, nơi mà một quần thể vể không gian xuất hiện từ nhũng thành phần nhỏ tương ứng. Những modul cơ sớ này đã được phát triển để thoả mãn nhũng nhu cầu về chỗ ớ đã được nhắc lại và được thu xếp lại nhằm tạo ra hệ thống cấp bậc thú vị về không gian. Những con đường vòng quanh và khoảng không lưu thông được tạo ra để xen lẫn với những ô cửa và chú đề bên trong – bên ngoài này cũng là bằng chứng trong việc sử dụng sân và sử dựng việc lắp kính cao.

Do có sự lặp đi lặp lại của những yếu tố xây dựngtính mỹ thuật cao cùa những khối được lặp lại, sơ đồ này vẫn giữ được những chất lượng sản xuất lớn của nhiều toà nhà thời kỳ dầu hiện đại “được công nghiệp hoá”. Vấn đề này đã được đề cập tới bới người bạn cũ của Van Eyck, một nhà kiến trúc sư người Hà Lan, Herman,Hertzberger, người đã từng bị ảnh hưởng nặng nề bời cách suy nghĩ theo chủ nghĩa cấu trúc. Vấn đề cơ bản đối với Hertzberger là vân đề về sự liên quan của người sử dụng ngôi nhà và cách đê tránh cám giác bị xa lánh được ám chi bới ngôn ngữ trừu tượng của cấu trúc cú pháp. Trong toà nhà trung tâm Beheer được xây dựng vào nãm 1974, ỏng ta cũng đã chấp nhận một phương pháp tương tự như của trại trẻ mồ côi của Van Eyck trong việc phát triến một modul cấu trúc như là một khối lặp lại. Những khối này phù hợp với một loạt nhũng văn phòng không vách ngăn mà được bố trí trên những đường ké ô vuông, nhưng thành công thực tế cứa không gian này bán thân chúng lại phụ thuộc vào cách chúng được hiếu bới bằng người sứ dụng ngôi nhà.

Điều mà chúng ta phái tìm kiếm không phái vị trí của vật nguyên mẩu mà là những sự giải thích mang tính tập thể của những mẫu tồn tại riêng biệt, là những nguyên mẫu khiến việc giải thích mang tính cá nhân đối với những mẫu có tính tập thể là có thể xảy ra.

Ớ cấu trúc cơ sở của Centraal Beheer được coi như là một “hệ thống ngôn ngữ” cho phép tính mềm dẻo trong việc thấu hiểu nó, trong khi đó những hành động cá nhân của “lời nói” xuất hiện khi nhũng hành động cụ thế bắt đầu chiếm lĩnh một khoảng không tương tự như Trung tâm âm nhạc Utrecht nơi mà Hertzberger đã sử dụng một phép loại suy tương tự đối với hệ thống cột, mặc dầu ớ đây công trình kiến trúc này được gây ấn tượng hơn trong những chi tiết tỉ mỉ của những khối cơ bản.