Những kiến trúc ớ Tokyo được xây dựng đóng góp vào bộ mặt đô thị

Những kiến trúc ớ Tokyo được xây dựng đóng góp vào bộ mặt đô thị 1

Ngôi nhà ở Siver Hut. tokyo (1984)

Toà nhà khách sạn Sapporo (1989) lướt nhẹ trên mặt tuyết của một vùng gần như quanh năm bị lạnh cóng, dưới dạng một bán cung. Phần quan trọng cúa không gian nội thất chìm dưới mặt đất. Trong khi đó, những tháp đón gió vươn lên cao đế lọc gió, còn phần trên của mặt đứng toà nhà lắp dựng những tấm lưới kim loại mỏng để lưu chuyển năng lượng ôm vòng lấy mảnh vườn sân có không gian bán mớ. Nội thất uốn lượn bồng bềnh là đê nhập hình với khu đất và địa hình dốc.

Những kiến trúc ớ Tokyo được xây dựng đóng góp vào bộ mặt đô thị 1

Tháp Gió (1986) và quả trứng gió (1989) là những tác phẩm điêu khắc trong suốt của thời đại điện tử. Tháp Gió – theo mong muốn của tác giả – là biểu tượne của sự hợp tác giữa gió và điện tứ. Được đặt ở Yokohama, sang trọng và trong suốt, hình trụ, được trang trí lung linh bới 1300 ngọn đèn nhó. Toà Tháp Gió này đã từng gây ra sự thắc mắc đây là một toà nhà dùng đế làm gì ? có chức năng gì ? ít người quan niệm đây là một chương trình kĩ thuật (một toà tháp để thông gió và chứa nước). Còn Quả trứng gió ớ Tokyo là một “phòng triển lãm tranh video ngoài trời”, một loại “trạm không gian vũ trụ” của đô thị hiện đại, hay “một loại kiến trúc bay được kiểu khinh khí cầu”. Toyo Ito đã từng nhận xét rằng với những nhà ớ tại Tokyo, có khi có chức năng đơn giản chỉ là những phòng ngủ, những chỗ trọ, trong đó một sô có thế so sánh với nhũng khách lãng du lạc trong một khu rừng. Ngay đôi với những quẩn thế nhà ớ. cũng không có ai ó’ nhà ban ngày, ngay ban ngày các bà nội trợ cũng đi ra ngoài, trons khi nam giới thì đi làm… tất cả đều trống trái, chí đến tối mới về ngủ. Những kiến trúc ớ Tokyo được xây dựng cũng như có thể được phá đi một cách nhanh chóng, chúng hiện lên và biến đi như những mảnh giấy… chính vì vậy cần phải có những biểu tượng, những ân dụ (như kiến trúc Quả trứng gió) đóng góp vào bộ mặt cua đô thị. Quá bóng bầu dục điện tử này có đường kính dài 16m, và cao 8m, được tạo thành bởi 188 tâm nhôm, trong đó có 60 tấm được khoét thành một hệ thống lỗ. Ban ngày, quả trứng này im lìm và không có biểu cảm, nhưng ban đêm thì cung cấp những chương trình TV rực rỡ và sống động. 

Những kiến trúc ớ Tokyo được xây dựng đóng góp vào bộ mặt đô thị 1

Đầu những năm 1990, Toyo Ito đã thiết kế và xây dựng hai nhà bảo tàng nổi tiếng: Nhà bảo tàng thành phố Yatsushiro (1991) và Nhà bảo tàng thị trấn Shimosuwa Nagano (1993). Công trình thứ nhất nằm trên một khu đất đẹp còn lại từ thời Edo (1600 – 1867) nên yêu cầu đối với kiến trúc là phải thích hợp với cảnh quan. Ito đã cho một phần quan trọng của toà nhà nằm chìm dưới đất, trông từ phía chân đồi thoải lên chỉ thấy phần còn lại bên trên, cao 2, 3 tầng. Các thành phần hướng ra phía trước là những tấm “voan” thép không gỉ đục lỗ như đang “chập chờn”, “chắp cánh”. Ito đã tạo thành một “túp lều bạc”, nhấn mạnh “tính bất ổn” và “sự phù du”, theo đuổi “một thoáng hình mẫu mỹ học duy nhất” cho đất nước Nhật Bản. Thông số cúa toà kiến trúc này là: 8223,2m2 diện tích đất, 1432,8m2 diện tích xây dựng và 3418,3m2 diện tích sàn. Công trình thứ hai là một nhà “bảo tàng được xây dựng để kỷ niệm 100 năm xây dựng thị trấn Shimosuwa. Thiên nhiên, nền núi phía xa, một dải đất dài 200m, một con đường cao tốc chạy qua, hồ Suwa, là nhũng yếu tố buộc tác giả phái coi như nhũng tiền đề khống chế cho lời giải kiến trúc của mình. Ó đây, những không gian mở có hình dáng hình học đặt sát phía núi, một cấu trúc không gian đa chiều hình chiếc thuyền lật úp đặt sát bờ hồ, với các phòng họp và giáng đường ớ tầng dưới, phòng trưng bày ớ tầng trên. Cảnh vật của mặt hồ được in lên mặt kính, rồi phản chiếu xuống lớp nước mỏng ớ sân trong tạo ra những ảo ảnh lãn tăn như sóng. Những tuyến cong ở đây, mềm mại nhưng đầy sức sống.