Ngữ nghĩa học và cú pháp ý nghĩa của cấu trúc

Có một tiếng vang xa xôi trong suy nghĩ của Graves về những chủ đề hiện tượng và có lẽ không lấy gì làm ngạc nhiên khi nhận thấy rằng Norberg Schulz bàn luận một cách tích cực về công trình của Graves. Trong một bàn luận về kiến trúc trừu tượng được phát hành năm 1985, ông cho rằng rất nhiều ý tường trong chủ nghĩa Hậu hiện đại thực sự hàm án trong chủ nghĩa hiện đại, trong vấn đề về chủ nghĩa duy vật, tuy nhiên sự so sánh này dường như trở nên mong manh, giống như việc hiểu rõ công trình cúa Graves phần lớn là nhìn thấy được và mang tính tri thức – một kết quả của nguyên tắc chủ nghĩa cấu trúc “dấu hiệu của tính phi vật chất”. Một cách hiểu khác đối với khả năng tiếp tục trong chú nghĩa hiện đại là quay trở lại việc phân tích cú pháp của ngôn ngữ cấu trúc. Ớ đây điều đó có lẽ được bao gồm trong công trình của một nhóm những nhà hậu hiện đại mà tương lai tiềm ấn của ngôn ngữ có thể sẽ trớ nên rõ ràng. Sự thật thì một trong những biểu thị sớm nhất của lối suy nghĩ theo chú nghĩa cấu trúc trong kiến trúc nổi lên trong chủ nghĩa hiện đại ớ công trình của Aido van Eyck. Một nhà kiến trúc người Hà Lan, được đào tạo ớ Anh, đã miêu tả rộng rãi trong công trình của mình và là một phần của nhóm Team X những nhà kiến trúc sau chiến tranh. Trong những năm 1950, Van Eyck và nhóm Team X bị chỉ trích về thành phố hiện đại và xu hướng của nó nhằm xoá bỏ quá khứ. Ngoài việc bảo tồn những công trình cổ vì lý do tình cảm hoặc nỗi lưu luyến quá khứ, Van Eyck cố gáng đê đưa ra những nguyên tắc hàm ẩn của các hình thức truyền thống bằng việc nhận ra những đặc điểm chung trong kiến trúc của quá khứ. ông ta hy vọne sẽ đạt được một loạt những sự đồng bộ về các nguyên tắc chính thức vô tận:

Người đàn ông này, cuối cùng, đã điều chỉnh bản thân mình để phù hợp với quá khứ hàng nghìn năm nay, tuy nhiên, tính thiên tài bẩm sinh của anh ỉa cũng không thay đổi trong suốt thời gian đó. Điều đó trở nên rỗ ràng rằng một phạm vi đầy đủ về những kinh nghiệm môi trường rộng lớn không thể dược gắn nền trừ khi chúng ta thâu tóm quá khứ… Tôi không thích quan điểm thiên về đổ cổ hướng về quá khứ cũng như tôi không thích quan điểm thiên về kỹ thuật hướng tới tương lai. Cả hai quan điểm này đều được nhận tlìấy là một quan điểm tĩnh tlico thời gian (điều mà những nhà kỹ trị và những người chống đối lại xu hướng cổ có điểm chung), vì vậy hãy bắt dầu với quá khứ đê có một cơ hội vào phát hiện những điều kiện không thay đổi của loài người.

Van Eyck đã tóm tắt những quan điểm chính thức này thành một khái niệm về “hiện tượng song sinh”, mà mô phỏng theo nghiên cứu ngôn ngữ của Saussure nhu’ là một hệ thống của sự khác biệt căn bán. Trong trường hợp của Van Eyck, những sự khác biệt này dựa vào chất lượng của không gian kiến trúc và được định nghĩa như là một loạt những nhóm đi đôi với những đặc điểm đối ngược nhau bao gồm mớ – đóng, sáng – tối, bên trong – bên ngoài, đặc – rỗng và thống nhất – đa dạng, tất cả nhũng điểu này, Van Eyck đã duy trì phải được coi là nhũng cặp không thế tách rời. Kiên trúc phải thực hiện như là người trung gian, giữ được tính hai mặt trong “sự cân bằng”.