Một số tác phẩm kiến trúc Hậu hiện đại đẹp và nổi tiếng

Đã có một số tác phẩm kiến trúc Hậu hiện đại đẹp và nổi tiếng như:

–     Piazza d’ltalia, New Orlean (1977 – 1978) của Charles Moore.

–     AT & T Building, New York (1979 – 1984) của Phillip Johnson.

–     Porland Building, Porland, Oregon (1980 – 1982) của Michael Graves v.v…

Có kiến trúc sư Tây Ban Nha Ricardo Bofill khi hành nghề ở Tây Ban Nha được đánh giá cao nhưng sau này ông hoạt động ở Pháp theo kiêu Hậu hiện đại với những thành phố kiến trúc quá cực đoan nên cũng bị phê phán.

Ánh hướng của kiến trúc hậu hiện đại cuối cùng chỉ còn tồn đọng ít nhiều đối với quá trinh phát triển của nghệ thuật làm phim hoạt hình.

Kiến trúc Hậu hiện đại chỉ là một cành cây trong cái cây lớn kiến trúc thế giới, đến những năm 1990, ở phương Tây và Nhật Bản, người ta thầm thì về sự kết thúc của Hậu hiện đại, rồi tiếp theo người ta khẳng định tính ưu việt của các trào lưu kiến trúc mới khác.

Ta hãy xem những lời phê phán của nhũng nhà nghiên cứu và phê bình có uy tín mà tôi đã nói ớ phần trên về bản chất vấn để, mà nếu nhìn từ bề ngoài những tác phẩm kiến trúc Hậu hiện đại, ta chí hiểu được là mang máng nó quá thổi phồng và cách điệu những chi tiết của quá khứ.

–    c. Greenberg: “Hậu hiện đại là bước thụt lùi của tiêu chuẩn Mỹ học do sự dân chủ hoá về văn hoá trong điều kiện công nghiệp hoá, thậm chí dẫn đến vô mục đích, vô chính phủ, phóng túng, hỗn loạn…”

–    B. Lubetkin: “Hậu hiện đại giống như đồng tính luyến ái, có thể nói đến nó như nói về Hitler, kiến trúc Hậu hiện đại là loại hàng hoá đại loại nhu các loại Heplewite Chippendale (các loại đồ gỗ cổ của Anh, Pháp, Italia trước đây)”.

–    Bruno Zevi: “Kiến trúc Hậu hiện đại là một mớ cóp nhặt từ khắp nơi và có mùi vị Nazi phán xét”.

–    Kenneth Frampton: “Nếu ta dùng một nguyên tắc chung để khái quát lại những đặc trưng của kiến trúc Hậu hiện đại, thì đó là: nó cố ý phá hoại phong cách kiến trúc và tháo ra rồi lắp lại các phụ tùng để dùng cho phong cách kiến trúc. Gần như là các giá trị truyền thống và các giá trị kiến trúc đều không có cách gì chống lại làn sóng tiêu thụ – sản xuất, làn sóng đó khiến cho mỗi công trình kiến trúc công cộng đểu khoác lên một dáng vẻ tiêu thụ nào đó, và mỗi một phẩm chất đều được che đậy đem ra bán chác”.

Jencks sau này đã phải trích dẫn câu nói của Oscar Wilde: “Không có gì nguy hiểm bằng trở nên quá hiện đại, nó có khuynh hướng phát triển mốt cũ một cách khá bất ngờ”. Ông cũng phải thừa nhận những thuật ngữ “Neo- Modernism” (Chú nghĩa hiện đại – mới) và cụm từ “Elegant New Geometry” (Hình học mới thanh lịch) là đại diện cho một dòng chảy, một trào lưu kiến trúc mới. nó chính là sự tiếp tục của trào lưu Hiện đại (Modernism) nhưng với một đặc chất sáng tạo mới.

Đúng thế, trào lưu Hiện đại – mới (Neo-modern) với Richard Meier (Mỹ), Kenzo Tange (Nhật Bản), Ieoh Ming Pei (Mỹ), Fumihiko (Nhật Bản), Christian de Portzamparc (Pháp), Bernard Tshumi (Thuỵ Sĩ), Tadao Ando (Nhật Bản), Mario Botta (Thuỵ Sĩ) và Santiago Calatrava (Tây Ban Nha)… đã là những đại diện ưu tú nhất (có nhũng người là bậc cựu trào của kiến trúc hiện đại, có những người là phái tiên phong mới nổi lên trong hai thập kỷ gần đây) của kiến trúc thế giới dương đại, tiêu biểu cho xu hướng lành mạnh nhất của kiến trúc thế giới cuối thế kỷ XX, đầu thế kỷ XXI. Chúng ta cũng phải nhắc đến Louis Kahn (KTS Mỹ, tác giả Trung tâm Y học Richards, Mỹ và nhà Quốc hội Bangladesh) nhà triết học kiến trúc, người đã đột phá vào những điểm yếu của trào lưu Hiện đại và tiếp tục thổi luồng gió nhân văn vào nó, đưa nó lên một tầm cao mới. Renzo Piano (Italia) Norman Foster (Anh) thuộc phái High – Tech (Công nghệ cao) cũng có quan điểm gần gũi với xu hướng trên. Đó là những ngọn gió lành làm chuyển hướng con thuyền kiến trúc thế giới và đưa nó đến bến bờ mới nhiều hứa hẹn.

Một số tác phẩm kiến trúc Hậu hiện đại đẹp và nổi tiếng 1

Toà nhà Porland Building, 1982 Porland, Oregon, My KTS. Michael Graves

Một số tác phẩm kiến trúc Hậu hiện đại đẹp và nổi tiếng 1