Kiến trúc High-Tech là gì?

Như chúng ta đã khái quát ở trên – phần mở đầu, kiến trúc High-Tech là một trào lưu quan trọng của kiến trúc thế giới xuất hiện từ những năm 1970 mà tiền thân của nó là Chủ nghĩa sản xuất mới phát triển trước đó không lâu. Đầu tiên người ta tưởng kiến trúc High-Tech chỉ phát triển mạnh trong khoảng những năm 1970 – 1980 và những năm đầu của thập niên 90, nhưng thật ra nền kiến trúc High-Tech chính thống và những biến thế của nó, vẫn phát triển mạnh mẽ vào cuối thế kỷ XX và đầu thế kỷ XXI. Nhiều nhà nghiên cứu nhận định rằng High-Tech có nhũng mối liên hệ chặt chẽ vói Kiến trúc hiện đại mới là trào lưu kiến trúc tiêu biểu và lành mạnh nhất của kiến trúc cuối thế kỷ XX và đầu thế kỷ XXI. Đầu tiên, kiến trúc High-Tech phát triển ở những nước công nghiệp phát triển phương Tây và Nhật Bản, nhưng gần đây các kiến trúc sư tiêu biểu của trường phái High -Tech thấy rằng khi thiết kế cho các nước đang phát triển. High-Tech rất có triển vọng tiếp cận với Low-Tech.

Chính vì vậy, đầu tiên người ta cho rằng High-Tech đồng nghĩa với chủ nghĩa vi tính, nhưng gần đây họ lại thấy rằng nó vẫn có khả năng gắn bó với chủ nghĩa truyền thống.

Sự đổi thay của kiến trúc âu – Mỹ của những năm 1975 – 1980 do những khủng hoảng về xã hội và về kiến trúc trước đó đã buộc các kiến trúc sư phương Tây phải thay đổi lý thuyết kiến trúc và thay đổi phong cách sáng tác.

Với sự phát triển cao của công nghệ và sản xuất, các kiến trúc sư High- Tech đã thực hiện được những lý tưởng mà nhóm Archigram ở Anh đề xuất vào những năm 60 mà với trình độ lúc đó họ chưa thực hiện nổi.

Bằng khả năng vô tận của kĩ thuật học và công nghệ mới, kiến trúc High-Tech đã nó rộ ớ Anh, Pháp, Đức, Nhật, Hồng Kông, Mỹ và một số nước khác.

Tác phẩm trung tâm văn hoá Pompidou Paris, Pháp đã làm Renzo Piano Richard Rogers nổi tiếng như là những người đi đầu trong trào lưu High- Tech. Trung tâm văn hoá Pompidou đã cung cấp một cái nhìn mới cho nhân loại và đã trớ thành một biểu tượng của một xu hướng mới, với tư cách là một bản tuyên ngôn chứng minh rằng cấu trúc kiến trúc mới hoàn toàn có khả năng sử dụng tiện lợi hơn, linh hoạt hơn, tháo lắp nhanh hơn, dễ xây dựng hơn, cũng nhu’ xây nhanh hơn và rẻ hơn.

Hiện nay, có người cho rằng, bậc tiền bối của kiến trúc High-Tech thậm chí bắt đầu từ khi có sự xuất hiện của tháp Eiffel Pháp hay cung Thuỷ tinh ớ London, Anh, nhưng nếu ta coi đó là nhũng mầm mống thì được, còn sự gán ghép trên có phần nào gượng ép và khiên cưỡng.

Anh là một xứ sở đầu tiên của kiến trúc High-Tech mà những ví dụ sau đây đã minh chứng điểu đó. Toà nhà Renault Building do Norman Foster thiết kế ớ Swindow (1982) bao gồm một loạt những khung sắt bọc nhôm với một hệ dây cáp căng ra chịu lực đã rất dễ dàng trong việc dỡ bỏ hay thêm thắt để tạo thành một hệ thống văn phòng, không gian trưng bày và kho hàng. High-Tech cũng đảm bảo việc xây dựng rẻ hơn, dễ hơn, nhanh hơn như một số trong những ví dụ đầu tiên của loại hình kiến trúc này ở Anh là trụ sở IBM ở Hamphire (1971) đã chứng tỏ. Nhà máy xử lý Inmos ớ Wales – Anh (1982) của Richard Rogers cũng đã tạo nên một phong cách đặc trung đặc biệt thích hợp với công nghiệp kĩ thuật tiên tiến, với lĩnh vực chế tạo máy tính. Viện nghiên cứu Schlumberger, Cambridge (1984) do Michael Hopkins thiết kế cũng có ngôn ngũ’ tương tự như công trình trên.