Kiến trúc Hậu hiện đại đã thách thức kiến trúc Hiện đại

kiến trúc hậu hiện đại đã thách thức kiến trúc hiện đại bằng việc mong muốn thay đối nhũng nguyên tắc của nó, bằng cách dùng nhũng trích dản lịch sứ một cách thổi phồng hoặc khỏi hài, nhằm chống lại “sự đơn điệu” của nguyên tắc “giáo điều”, “ít tức là nhiều” của Mies Van der Rohe.

Tác phẩm Piazza d’ltalia (1975 – 1978) ớ New Orleans, Luisiana của kiến trúc sư Charles Moore và tác phẩm Porland Public Services Building Michael Graves là nhũng bản tuyên ngôn chống lại sự khô khan cua trào lưu Hiện đại.

Nhung như trên đã nói, kiến trúc Hiện đại có biến mất không, thực tế thì sự tiếp tục của nó đã được đánh dấu bằng sự ra đời của hai tác phẩm kiến trúc ớ Mỹ là tác phẩm Bức tường Lưu niệm các binh sĩ Mỹ chết ở Việt Nam ớ Washington (1982) của Maya Lin và tác phẩm Nhà bảo tàng High Museum of Art Atlanta Georgia của Richard Meier (1983).

Đối với phái High Tech nó được chính thức khới nguồn từ tác phẩm Trung tâm văn hoá Pompidou Paris xây dựng theo phương án kiến trúc được giải thưởng của hai kiến trúc sư Renzo Piano (người Italia) Richards Rogers (người Anh).

Công trình kiến trúc này dựa trên những thành tựu của công nghệ mới nhất, đã giải phóng được một không gian rộng lớn bên trong bằng cách bộc lộ hệ thống cấu trúc, hệ thống trang thiết bị và các phương tiện giao thông ra mặt ngoài của toà nhà, đã giải quyết được bài toán lấy “cực tiểu” làm nên “cực đại”. Như một chính khách Pháp lúc bấy giờ, công trình kiến trúc này đã tạo cho người Pháp một cách nhìn mới đê hiểu thế nào là kiến trúc mới và đồng thời tạo cho người nước ngoài có một cách nhìn mới đối với văn hoá Pháp hiện đại. Một bậc thầy khác của kiến trúc High Tech là kiến trúc sư người Anh Norman Foster, ông đã thiết kế và xây dựng toà nhà Ngân hàng Hồng Kông – Thượng Hải ở Hồng Kông (1979) là toà nhà Willis u. Dumas Building Ipwich (1974), toà nhà Century Tower Tokyo (1987), và nhà ga hàng không Chek Lap Kok ớ Hồng Kông (1998).

Gần đây nhất, ông cải tạo nhà Quốc hội Đức, đặt lên khu vực trung tâm của toà nhà Quốc hội cũ của Đức một cái vòm pha lê khôi tích lớn mà sự nhẹ nhàng của nó hoàn toàn tương phản với tính năng của khối xây phía dưới.

Những kích thích hơn nữa và cũng rất thú vị, là người ta thấy kiến trúc công nghệ cao của ông trong thời gian gần đây nhất lại đồng nghĩa với kiến trúc công nghệ thấp và kiến trúc giá thành rẻ.

Với Richards Rogers, một trong những cái đích mà ông hướng tới (cũng như quan điểm mà kiến trúc sư tiến bộ của các nước phát triển có trong suy nghĩ) là kiến trúc có vi khí hậu thích hợp và cổ súy cho kiến trúc sinh thái, phù hợp với các vùng khí hậu khác nhau.