Khái niệm trùng lặp trong kiến trúc của Bernard Tshumi

Chứ nghĩa Giải toá kết cấu trong một thời gian ngắn cũng đã đột phá và gây xáo động đối với nền kiến trúc mới.

Những nhà Giải toả kết cấu kiến trúc, cũng tương tự như High Tech, cũng có thể xếp vào một bộ phận quan trọng cúa Kiến trúc hiện đại mới.

Công lao của việc kết nối giữ Chú nghĩa Giải toả kết cấu với tư cách là một triết học của Jacques Derrida với nghệ thuật kiến trúc là do có sự gắn bó và thúc đẩy của Peter Eisenman, Bernard Tschumi và Frank o. Gehry.

Với Peter Eisenman, các nhà bảo thú đã phái khó chịu vì ông chủ trương kiến trúc không được cứng nhắc và cần xem xét lại hệ thống tiêu chuán của Cấu trúc, cần xoá bò sự đôi lập giữa kết cấu và nội thất, giữ trừu tượng và cụ thể, giữa hình và nển vì những nhà bảo thú cho rằng với thời đại nào mọi thứ cũng sẽ vẫn như xưa, thời đại Hậu công nghiệp không có nghĩa là không có những phá phách chưa từng thấy và không thể có luận điểm “mọi thứ vững chắc đang tiêu tan”.

Cụ thế hơn, luận điểm của Peter Eisenman cũng như đồng nghiệp cùng trào lưu của ông là kiến trúc phái như sau:

– Theo chú nghĩa giải toả, kết cấu phải “phi lý” phải “phản lý tính” và phái “tuỳ cơ ứng biến”, phải có tính ngẫu nhiên, phải coi trọng sự cộng sinh của những dị chất, đề cao tính không đồng nhất. Đưa vào trong kiến trúc các thu pháp đặt sai lệch vị trí, tạo sự trùng hợp, tạo sự bố cục lại, tạo nên nhũng mô thức đổi mới từ các yếu tố “giao thoa”, “trùng lặp” và “đập phá” đối với các yếu tố kiến trúc. Nhũng tác phẩm kiến trúc Trung tâm nghệ thuật thị giác Wexner, trường đại học Ohio (Mỹ) của Eisenman và công viên La Vilette cua Bernard Tshumi là những minh chứng cho luận điểm trên.

Vkhái niệm trùng lặp trong kiến trúc của Bernard Tshumi ở Công viên La Vilette, Paris, ớ đây ta thấy rằng từ ba hệ thống là hệ thống điểm với tư cách là hệ thống hình tượng vật thế, hệ thống tuyến với tư cách là một hệ thống chuyển động và hệ thống diện với tư cách là một hệ thống không gian sẽ có thể phối hợp lại với nhau, tương tác với nhau và tự chúng biến đổi hình thức, từ đó sáng tạo ra những tác phẩm kiến trúc có bố cục chặt chẽ và sống động, tạo nên sự mất trung tâm, mất hệ thống và không ổn định.

Công viên La Vilette Paris, Pháp được coi là hình mẫu của công viên ớ thế kỷ XXI, nó có khá năng làm cho người đến tăng khả năng tham dự. nó cho ta một nhận thức mới vể thứ tự bàng lớp giữa kiến trúc và cánh quan, giữa kiến trúc và ý nghĩa, giữa đơn thể và tống thể, giữa sự khập khiễng của thực tế với yêu cầu văn hoá và sự không theo kịp của văn hoá với môi trường bên ngoài.

Sự sáng tạo trong lý luận của Tshumi đến từ một cuộc điều tra được thực hiện với nhiều công viên cổ trong thành phố hiện đại và cảnh quan truyền thống.

Mặc dù Chủ nghĩa giải toá kết câu mang tính thực tiễn và tính năng động như vậy mà không phái là một mô hình lý thuyết tự thân nó sáng tạo ra nó, cho nên nếu hiểu theo cách đơn giản là cấu trúc phải có giới hạn thì không thê giải thích nổi.